Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

THƠ VUI...BÁ TÁNH

Ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi chăn chồng còn khổ hơn trâu
Trâu đi còn biết lối về
Chông đi lạc bước chân quê xứ người.....


Cơm và Phở


Cơm khoe: tớ nhất trên đời
Phở rằng: tớ cũng tuyệt vời lắm nha!
Cơm là từ gạo mà ra
Phở cũng từ gạo nhưng mà… ngon hơn.
Cơm nhờ hương gạo mà thơm
Phở nhiều “nguyên liệu” nên thơm đủ mùi
Cơm ăn no bụng là thôi
Phở vừa no, lại muốn đòi ăn thêm
Cơm ăn hàng bữa nên quen
Phở thì thỉnh thoảng nên thèm,… đương nhiên.
Cơm ngon, chẳng lọ mất tiền
Phở “thiu”, cũng phải bỏ tiền mà mua.
Cơm chân chất, chẳng đẩy đưa
Phở trang trí đẹp, dễ lừa mắt ai!
Cơm ngoan chẳng sợ tiếng tai
Phở tuy đẹp đẽ nhưng đầy hoài nghi
Cơm quen chẳng ngại ngần gì
Phở ăn dăm bữa tức thì ngán thôi
Phụ “cơm”, chớ phụ người ơi!
Cho dù thua “phở”, nhưng thời… an tâm.

” St “

Địch và Ta


Vợ là địch, bồ bịch là “ta”
Đám cưới đám ma, thì đi với địch
Party, du lịch – thì đi với “ta”
Chiến sự xảy ra, thì về với địch

Ở trong lòng địch, vẫn hướng về ta
Hết tiền xa hoa, tìm về với địch
Chờ túi chắc nịch, sẽ lại thăm “ta”
Cuộc sống xa hoa, dại gì cho địch

Những điều tốt đẹp, dành hết cho “ta”
Lời lẽ chua ngoa, dành luôn cho địch
Những câu êm đẹp, để nói cùng “ta”
Lỡ gặp phiền hà: về ngay với địch

Nhớ cười khúc khích, lại mau tìm “ta”
Khi bệnh trầm kha, bên ta là địch.
Qua cơn nguy kịch, quay lại tìm “ta”
Giây phút ‘trăng hoa’, mà ta cho địch

Cảm thấy chán mệt, hơn khi cho “ta”
Thất thế xuống đà, mau về tìm địch
Cho khi thăng tiến, quay lại tìm “ta”
Khi “ta” bỏ ta, lại về với địch.

Đêm nằm bên địch, mơ tưởng về “ta”
Mở mắt tỉnh ra, cạnh ta là địch
Cuộc đời quá mệt – vì địch, vì “ta”.
Âu yếm mặn mà, ta không cho địch

Bây giờ cơ cực, “ta” lại bỏ ta
Lòng thấy xót xa, quay về tìm địch
Nhưng đã không kịp, địch cũng bỏ ta
Giờ ngẫm nghĩ ra, hận “ta”, thương địch

Cuộc đời đã hết, vì địch bỏ ta
Bài học rút ra: Vì “ta” mất địch
Nếu không muốn mệt, đừng nên có “ta”
Đời vẫn thăng hoa, khi ta còn địch.

” St

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét