Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013

THƠ HAY CỦA...BÁ TÁNH...

ƯỚC MƠ

"Anh chỉ ước một thảo nguyên đầy Chó,
Một nông trường bát ngát lá mơ xanh
Một dãy Trường Sơn trồng đầy xả, ớt
Một dòng sông chứa đầy rượu pha cồn.
Hồ mắm tôm hàng ngàn hũ vây quanh.
Để nơi ấy tháng ngày anh tu luyện,
Xa bụi trần và quyên lãng bóng hình em... 


Thơ tình dân nhậu


Thứ đầu tiên anh muốn kể với em
Là thứ mà anh hay nhậu nó nhất

Khi tiền trong túi đã sắp hết
Những thứ bình thường cũng nhậu hết cả chai
Tiết canh vịt kia không biết có tự bao giờ
Có khó gì đâu mà chỉ cần… con vịt
Vặt gần hết lông cổ rồi đem cắt tiết
Bỏ thêm mắm và đường cho nó khỏi đông
Vịt làm xong ta chỉ nên lấy bộ lòng
Mà ăn nhiều thì chặt thêm cái cổ
Luộc chín kĩ rồi đem băm cho nó nhỏ
Ít ớt hành rau rác bỏ thêm vô
Khi xong rồi ta dàn đều ra tô
Pha nước luộc với tiết canh khi nãy
Đổ hết vào tô và nhớ đừng đụng đậy
Khi đông rồi ta cứ thế ăn ngay
Nếu đang nhậu mà tiết canh vịt hết đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Có ngon lắm thì dân nhậu vẫn biết
Các món này không bằng tiết canh vịt đâu....


Thơ gửi bạn nhậu


Thuở ấy vợ anh quá lạnh lùng
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Mình nhậu lai rai để giải buồn

Anh một cốc là tôi một cốc
Anh nói hai thằng “đô” tương đương
Anh nhậu vô rồi, bắt nằm không
Có lần mặt mũi anh đầy cát
Vợ đuổi ra hiên, thấy chạnh lòng
Đã vậy còn gây khó cho tôi
Bia rượu một mình uống sao vui
Mỗi lần thèm nhậu sang rủ bạn
Cứ nói rằng anh đã đi rồi…
Lúc ấy nào tôi có biết gì
Rằng anh bị vợ chẳng cho đi
Cho nên cười bảo về nhắn lại
Vẫn chỗ chiều qua – Quán Trúc Ly
Đâu biết rằng anh bị vợ “quầm”
Mặt mày sưng húp tựa cái mâm
Nhìn anh tàn tệ tôi thương lắm
Nhưng biết làm sao, chỉ lặng câm
Từ ấy hết xuân rồi lại thu
Vợ anh đay nghiến mãi đến giờ
Và tôi vẫn biết, tôi luôn nhớ
Bạn nhậu vì sao vẫn hững hờ
Nếu biết rằng anh bỏ nhậu rồi
Thôi thì, anh chết quách đi thôi
Sống làm gì nữa cho chật đất
Những kẻ như anh – “vợ hơn trời”

” St “....

Thơ vui về chồng


Chồng là quân tử hạng siêu
Chồng là một đấng anh hào
Là duyên, là nợ trời trao cho mình

Chồng là trụ cột gia đình
“Ba đồng một mớ” ta rinh về nhà
Chồng là Bố của con ta
“To đầu mà dại” đến già chưa khôn
Chồng là loài sống bằng cơm
Lại ham món phở, bia ôm vỉa hè
Chồng là một gã lái xe
Uống nhiều, hút lắm, lè phè ngày đêm
Chồng là anh của nhiều em
Ga lăng nên hễ có tiền là vung
Chồng là cái thế anh hùng
Mát xa, sàn nhảy vẫy vùng khắp nơi
Chồng là hào kiệt trên đời
Vợ mình thì sợ, vợ người thì yêu
Cứ ai phái yếu là chiều, là thương
Chồng là một gã ương ương
Bỏ đi thì tội, phải vương cả đời!
” St “

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét